Thứ Hai, 6 tháng 11, 2023

BÙA YÊU

Bùa kia ai thả giữa giời

Men tình vương phải cuộc đời gẩn ngơ

Trách chi cái số mộng mơ

Trời đày lên phải thẫn thờ khát khao

Bao nhiêu đường mật ước ao

Đa tình cho lắm mắc vào bùa yêu

Vui thì ít, ưu tư nhiều

Chằn mình chao đảo như diều đứt dây

Lặng thinh cõng kiếp vơi đầy

Sớm khuya hứng nắng vầy mưa dãi dàu

Bồng bếnh trôi dạt nơi đâu

Để cho khắc khoải nhuốm mầu thời gian.

PM 7/11/2023


THÀ KHÔNG GẶP

Dưng dưng rồi lại dưng dưng
Thà rằng ko gặp chứ đừng quen nhau

Thời gian như phép nhiệm màu

Con tim lỗi nhịp giọt sầu đầy vơi

Thế rồi tôi lại à ơi
Thế rồi tôi lại nửa vời năm canh

Rối tinh tơ nhện buông mành

Kìa ai, ai đã hóa thành lẻ loi

Thế rồi lại tôi đơn côi
Thế rồi tôi lại rồi ôi thế rồi…

PM31/10/2023


Thứ Tư, 1 tháng 2, 2023

XUÂN


Chẳng thấy gì đâu chẳng thấy xuân
Hoa đào chỉ thấy nở ngoài sân
Thời gian vẫn vậy không dừng lại
Tóc đã bạc đi đượm mấy phần.
PM 29/1/2023

MẮT ĐAU TỰ VỊNH.

 


Sinh ra đều cả nét như nhau

Khấp khểnh giờ đây thế mới đau

Thằng sáng đếch cần ai hỗ trợ

Con lu lại phải đứa ôm hầu

Lần sờ chửa cậy tay dùng gậy

Dò dẫm nào hay cẳng dẫn đầu

Những tưởng song hành rồi những tưởng

Nhìn đời hấp háy tận đâu đâu.

1/2/2023

PM

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2022

BÌNH MINH PHÍA TRƯỚC

BÌNH MINH PHÍA TRƯỚC* 
Bình minh đã tỏa ở đằng xa 
Phía trước thêm gần cách mạng ta 
Vách đất vươn mình cùng non nước 
Hầm lò dấu phận với quốc gia 
Tù đầy có cả tù đầy vượt 
Xiềng xích không thành xiềng xích qua 
Khí phách hào hùng cùng dân tộc 
Thanh danh sáng mãi giải sơn hà 
Phó Mộc
11/5/2022 
 *Tên 10 tập phim về Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ. Phim lên sóng vào tháng 7 nhân dịp kỉ niệm 110 năm ngày sinh của người (9/7/1912 – 9/7/2022)

Thứ Tư, 8 tháng 12, 2021

CẦU LÀNG

 

Ảnh chỉ mang tính minh họa

CẦU LÀNG

                   Bây giờ vào Nghĩa Lập không ai còn thấy hình ảnh cái Cầu làng nữa. Dân làng cũng ít dần người nhắc tới từ: “đi lên đầu Cầu”. Nếu còn, chỉ xuất hiện đây đó một vài cụ cao tuổi thi thoảng nói tới từ đó. Song song với ngôi Cầu làng là chiếc Cổng làng cũng trong tình trạng như vậy.

          Không ai biết từ bao giờ sự tồn tại của ngôi Cầu, cũng như công lăng của nó gắn với người dân của làng Nghĩa Lập. Ngôi Cầu này vẫn tồn tại cùng thời gian với bao thế hệ người dân Nghĩa lập. Trong sự phát triển của kinh tế hiện nay cộng với việc đô thị hóa ngày càng gia tăng thì một đi chứng tích lịch sử cũng làm lên văn hóa của ngôi làng cổ. Dù văn minh đến mấy chúng ta cũng không thể phủ nhận những mảng nối của cha ông đã tạo đà cho chúng ta phát triển ngày nay. từ những lý do đó mà tôi có ý nghĩ tìm những dấu tích còn sót lại đâu đó ở người dân làng Nghĩa Lập hôm nay. Quay trở lại chiếc cầu hay ngôi cầu hoặc nhà cầu, bởi ở đây có người sẽ hiểu lầm là cây cầu bắc qua sông hay qua suối… mà ở đây, tôi muốn nói tới ngôi cầu làng; có lẽ chỉ người cao tuổi mới hình dung ra còn lớp trẻ gần như không hay biết.

          Cầu được xây dựng cách làng Nghĩa Lập khoảng 500m về phía Tây Bắc. cầu gồm ba gian nằm đúng ngã ba hướng chính diện về phía Nam; phía Đông giáp khu ruộng Bành voi, đông Bắc giáp khu ruộng cây tháp, chính Bắc giáp khu ruộng Đống Bạc, tây giáp khu ruộng Chuôm chùa, Nam là đường đi. Hai hồi của cầu, một giáp đường đi từ đình Nghĩa Lập sang Phù Khê, một giáp đường đi nhỏ hơn từ đình Nghĩa Lập sang Cổ Trâu. Nhà cầu được làm theo kiểu nhà ngói ba gian (nhà cấp 4). Đây là kiểu nhà phổ biến của người dân đồng bằng Bắc Bộ ở thời điểm đó. Vật liệu chủ yếu bằng gỗ, tre làm khung nhà, gạch để xây và lát nền, mái nhà được lợp bằng ngói ta. Đây cũng là những vật liệu thường được sử dụng vào việc xây nhà và các công trình trong trong xây dựng nhà của đa số người dân thời bấy giờ. hai bên hồi xây bịt bằng gạch thông qua liên kết của vữa, vữa là vật liệu cấu thành từ cát sông được đánh đều với vôi. Hướng Bắc bỏ trống cột làm chỗ dựa của hai vì làm bằng gỗ, có nơi làm bằng đá. Hướng Nam xây bịt như hai hồi.

          Cây Đề mọc sau nhà cầu không biết có từ bao giờ, hay ai trồng. Khi tôi hỏi các cụ cao tuổi trong làng mọi người đều không biết, chỉ biết lớn lên đã có cái cầu và cây đề cổ thụ rồi. Cây đa ở phía trước cũng vậy, nhưng một số suy đoán cây đa trồng sau cây đề lên thân nhỏ hơn cây đề. Nhưng đây mới chỉ là giả thuyết chứ theo nhiều người thì cây đa cằn cỗi hơn cây để, có ý cho rằng: “biết đâu do vị trí xa ngôi cầu dưỡng khí ít, lại mọc đúng vào trỗ đất sấu thì sao?” thật ra những thứ trên hiện trường không còn, chỉ nghe kể thì ta chỉ cần biết có cây đề to ở phía sau, cây đa nhỏ hơn ở đằng trước là đủ. 


  Minh họa: Nguyễn Thạc Điền

          Ngôi cầu này công năng sử dụng của người dân chủ yếu là để tránh mưa và tránh nắng. Vị trí của cầu không quá xa làng nhưng lại nằm trên đường đi nên nó rất tiện cho nhân dân và khách bộ hành gặp lúc trời mưa. Nhất là bà con làm đồng giữa cái nắng như đổ lửa của trời tháng sáu thì đấy lại là nới hữu hiệu để bà con giải lao và như tránh nắng. Ta còn thấy những bác thợ cầy ra đồng từ lúc còn tờ mờ sáng còn chưa kịp ăn. Đến thủng buổi người nhà sách cơm, sách nước ra thì ý ới gọi nhau giải lao để ăn sáng tại cầu này.

          Không những thế mà đây còn là nơi để thi thể người gặp rủi ro ngoài làng.  Đó là các trường hợp: chết do bệnh tật người nhà đưa đi viện về không kịp hay chết tại viện; chết do tai nạn giao thông; chết đuối ở ngoài làng; chết do bị đâm chém… cơ bản là những người không may qua đời ở ngoài làng. Không biết tập tục này có từ bao giờ, nhưng chỉ nghe thấy người nọ truyền người kia là: mang người chết vào làng là mang vận đen và chết chóc cho cả làng, dần dà thành tập quán. Theo tôi được biết thì một số làng bên cạnh cũng vậy. Thế là cái cầu lại là nơi để làm ma cho những người bạc phận kể trên. Người dân có ý tưởng khởi dựng cái Cầu chắc cũng tính công năng này trong hạng mục công trình. Bởi vì, khoảng cách giữa Cầu và bãi Cả của làng khá gần nhau.

          Mọi người rất ngại đi qua đây vào ban đêm nếu có việc đi qua thường là rủ nhau đông người mới dám đi. Cũng từ câu: “Thần cây đa, ma cây gạo cú cáo cây đề” lại gần bãi tham ma, cảnh về đêm càng thêm u tịch và lạnh lẽo. Trước đây tôi thường được thầy tôi kể: khi còn thanh niên đi hát tuồng về qua gặp phải đêm không có trăng nghe thấy lá đề bị gió thối va vào nhau phần phật tạo thành âm thanh lạnh cả gáy, thỉnh thoảng lại có con cú rình chuột thấy động dật mình kêu cú u cú… lại càng sợ. Thày tôi còn nói: “Những cái đấy không sợ bằng bị cướp, bởi Cầu thường là nơi trú ngụ của bọn cướp. Đây là đoạn đường chính đi vào trong làng. Nhiều khi thày tôi phải đi vòng xuống ruộng để tránh không gần cầu”.

           Mọi thứ trên đời không có gì là trường tồn và vĩnh cửu, cái cầu làng Nghĩa Lập cũng vậy. Nó hoàn thành sứ mệnh của mình vào thập kỉ 60 của thế kỉ trước. Ba gian cầu được dân làng bán cho nhà cụ Biểu Nhượng. Nhà cụ Biểu ở cạnh nhà tôi.        

          Ngày nay cái cầu không còn nhưng nó là văn hóa đặc trưng một thời của làng quê Bắc Bộ nói chung và người dân làng Nghĩa Lập nói riêng. Nó là gạch lối của thì quá khứ với thì hiện tại. Tuy bản chất của cái cầu nguyên thủy không còn nhưng đây đó một số làng đã khởi dựng bằng vật liệu của thời hiện đại, về chức năng sử dụng cũng không khác xưa là bao. Cầu làng Nghĩa Lập đã chứng khiến biết bao thăng trầm của lịch sử.  Nó cũng thấy được sự chuyển mình của làng Nghĩa Lập từ tập quyền phong kiến trở thành một làng XHCN, đánh đuổi cường hào dành quyền lợi về cho người nông dân.

4/12/2012

Phó Mộc


Thứ Tư, 17 tháng 11, 2021

RỐI LÒNG

 


Con tằm nhả mấy đường tơ

Làm ai, ai lại thẫn thờ với ai

Môi hồng thắm, tóc đen dài

Mơ màng đôi mắt, bờ vai hao gầy

Màn sương như phủ bóng dầy

Con tim loan nhịp thêm đầy thêm vơi

Thôi thôi đừng có à ơi

Không như vậy nữa lòng tôi rối lòng.

18/11/2021

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2021

CHÚC THỌ 70

重 朋 情 富

火 炮 咸 成 帮 國 盛

慶 賀 愷 完 歌

Phiên âm:

Nghiệp sư nhất thế hưởng vinh hoa

Đồ trọng, bằng tình phú quý đa

Hỏa pháo hàm thành bang quốc thịnh

Thất tuần khánh hạ khải hoàn ca

Dịch nghĩa:

Một đời làm nghề giáo hưởng vinh hoa

Được nhiều sự kính trọng của trò và tình cảm bè bạn

Lính pháo binh thống nhất giúp nước thịnh vượng.

Chúc mừng Tuổi 70 hát ca bài ca vui

                         Mừng thọ thầy N.V. Đạt

Em Nguyễn Thạc Điền 

                                                                                                    

SINH NHẬT TỰ VỊNH

 SINH NHẬT TỰ VỊNH

Ngớ ngẩn rồi a! cũng bốn nhăm
Nhàng nhàng cái tuổi ít người thăm
Cao thì chửa tới ông chưa dọa
Thấp đã qua đi lão quá hăm
Sự nghiệp còn xa ngoài cả vạn
Công danh vẫn sát cạnh hàng trăm
Tay không có nhẽ về không nhỉ!
Dám trách ai đâu một chữ: “căm”.    
24/4/2013
Phó Mộc      

ĐƠN PHƯƠNG

ĐƠN PHƯƠNG
Mưa rơi nhè nhẹ bờ vai
Vỡ òa từng đợt, mà ai hững hờ
Xuân về ướt đẫm vần thơ
Gió đưa con chữ ngu ngơ tặng nàng
Mối tình nhỏ, dạ đa mang
Hòa chung một nhịp còn đang trải lòng
Thế rồi con mắt dại mong
Thế rồi năm tháng hằng đong vơi đầy
Hoa xoan lại rụng thêm dầy
Nhìn từng cánh tím hao gầy bấy nhiêu

Nhớ em, nhớ đến là nhiều

Con tim loan nhịp phải điều vấn vương

Mưa đâu, mưa thấy lạ thường

Ướt dòng tâm sự canh trường ngổn ngang...

15/3/2015

PM


KHÁCH ĐÁO

 

Phiên âm: 

KHÁCH ĐẾN

Khách hữu nhân duyên thường đáo lai

Khoan tâm, ngã đãi thiểu trà trai

Vô hoa, vô tửu dữ vô yến

Chỉ tối tinh thần thị xưởng khai.

Ất Mùi niên trọng Đông

Nguyễn Thạc Điền bút

 

Dịch nghĩa:

Khách mà có duyên thì thường qua lại

Rộng lòng, ta mời chút trà thanh tịnh

Không hoa, không rượu và không có yến tiệc gì

Chỉ có mỗi tinh thần là rộng mở hơn cả.

Giữa mùa Đông năm Ất Mùi

Nguyễn Thạc Điền viết 

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2021

NHỚ U!

NHỚ U!
Mưa rơi sùi sụt ngoài sân
Bóng U phảng phất như gần đâu đây
Nén hương lúc cạn khi đầy
Nhìn trong khói tỏa bóng gầy sương mai
Hương linh đổ bóng thêm dài
Lưng còng chĩu nặng bờ vai hãy còn
Cuộc đời bươn trải vì con
Vì chồng lận đận hao mòn tuổi xuân
Giờ như tựa cánh phù vân
Theo về nơi ấy hồng trần chia li
Gian nhà nhỏ… chẳng nói gì
Nhãn kia ủ rũ những khi thương thầm
Khoảng không vẫn đẫm hương trầm
Nhớ U chỉ biết tĩnh tâm đứng nhìn
Nhìn vào hương thả khói in
Nhìn U cười mỉm mà nghìn lệ rơi.

PM 22/10/2021 

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2020

ĐẤT LÀNG


ĐẤT LÀNG
           - Đ… mẹ nó, bố mày đéo chịu đâu nhé.
          - Anh đừng có vớ vẩn!
          - Giả tao 20 cm đất, thì tao mới thôi.
          - Thì đây anh ra đây xem nào, đất vẫn đây mọi thứ có giấy tờ hẳn hoi.
          - Tao cóc cần giấy tờ.
          Bên phía đối diện cánh thợ nề vẫn tích cực đào móng tường. Tay thợ cả giải lao rít một hơi thuốc lào dài nghe xé tai, làm phá đi cái vẻ u ám, rồi ngửa cổ thả làn khói xanh lơ bay vào không trung. Bên này tuy không có xô xát nhưng vẫn còn lời qua tiếng lại của hai anh em ruột Dậu và Tí. Ngoài đường thỉnh thoảng lại có chiếc xe công nông đầu ngang chở gỗ chạy qua tiếng nổ bành bạch, bành bạch… ầm ĩ cả lên. Nó đi để lại đằng sau vệt khói đen ngòm.
           Cái làng Trầm này bây giờ thay da đổi thịt thật rồi. Từ khi cơn gió thị trường đổ vào làng làm cho mọi thứ rối tung cả lên. Nhà cửa mọc lên san sát, không có trật tự nào cả, cái thì to, cái thì nhỏ, màu sắc mạnh ai nấy sơn không theo một thể thống hay thiết kế tổng thể nào. Xưa kia làng tuy nhỏ nhưng nó còn có hình hài một thôn quê trù phú của vùng Bắc Bộ. Các nhà đều theo kiểu mái ngói  năm gian hai chái, phía trước là sân xung quanh có vườn. Ngoài ra những nơi sinh hoạt tập thể còn có cây đa, bến nước, sân đình, cạnh đình làng còn có văn chỉ để những cụ đồ, ông tú làm lễ tổ và bình văn, bình thơ. Văn hóa thuộc hàng đầu tổng, các làng bên nghe tiếng là dân làng Trầm họ kính nể lắm. Bây giờ ao hết, đa chết, sân đình đổ bê tông, còn cái Đền là cổ kính nhất thì mới xây lại, văn chỉ không để một vết tích gì. Làng Trầm bây giờ chẳng ra quê cũng chẳng ra phố.
          - Anh mới nhận được mấy cái tủ à?
          - Chú Khuông phỏng? mời chú vào uống nước. Chú đợi anh một tí, anh làm nốt cái này.
          - Vâng! Bác cứ làm đi.
         Một lát sau Dậu nghỉ tay đục, dẫn Khuông vào chỗ bàn uống nước, nói là bàn cho oách chứ chỉ là cái ván bìa của tấm gỗ ngả ra rồi để bộ ấm chén lên. Tay cầm ấm trà pha dở rót vào chén mời Khuông, rồi thủng thẳng nói:
        -  Ừ! có anh bạn đồng ngũ đặt, bây giờ nó làm ăn khấm khá lắm, nó mua đất trên phố huyện đang xây nhà to đoành. thế còn chú dạo này thế nào?
          - Em vẫn túc tắc, giá gỗ bây giờ đắt quá không dám mua bừa phải đi lựa từng khúc mất việc quá bác ạ.
          - Đúng đấy, gỗ thì đầy ra nhưng mà đắt chát. Thợ pha không khéo là móm ngay.
          - Vâng!
          Khuông vừa nói vừa cầm chén trà đưa nên miệng nhấm một ngụm, rồi chép cái miệng, mắt nhìn ra đống gỗ hương ngoài sân. Bỗng Dậu hỏi:
           - Sao chú đang dạy học ngon thế lại bỏ?
          - Chán  lắm anh ạ! lương ba cọc ba đồng không đủ ăn, học sinh thì bỏ hết về nhà phụ giúp gia đình làm nghề. Có đứa thu nhập ngày cũng được trăm nghìn hơn cả lương mình. Những đưa đến lớp thì chỉ là đối phó thôi thiết gì học đâu anh.
          - Thì chú bảo, Mấy bà đánh giấy giáp thu nhập còn hơn cả làm ruộng cơ mà. Ruộng bỏ cả đấy có ai ngó ngàng gì đâu.
          - Hai sào nhà em đằng thì chuột cắn, đằng thì sâu xia hỏng cả.
          Ngừng một lát Khuông lại nói tiếp:
          - Nghe đâu thằng cu nhà anh chuẩn bị đi Hàn Quốc phải không?
          - Đã đâu vào mới đâu, nó theo chúng bạn mới đi học tiếng, có đi được cũng mất khối tiền chú ạ!
          Dậu vừa nói tay vừa vê vê mấy sợi thuốc lào rồi bỏ vào lõ điếu, chiếc điếu  cày vẫn trống ở ngực từ nãy đến giờ, tay kia cầm bật lửa quẹt quẹt mấy bận tia lửa cũng phụt ra, tay vừa vê thuốc cầm cái điếu đưa lên cạnh miệng rít một hơi rõ dài, mắt lờ đờ ngửa cổ thả ra làn khói bay lên trần nhà. Vẫn trong mùi khói thuốc, Dậu cất tiếng:
          - Chú có kiếm được miếng nào ở ao không?
          - Nghĩ đến việc đó mới thấy làng mình loạn thật! Thủa đời nhà ai lại tranh nhau ra xí phần bao giờ, mà tay trưởng thôn làng mình ngu thế không biết, mặt cứ nghệt ra không làm gì được. Nói thế chứ đời trưởng thôn trước lại được việc. không nhà nào dám ho he lấn chiếm được.
          - Nhưng như thế lại có lợi cho dân.
          - Bác bảo, lợi đâu chẳng thấy, thấy ngay cái vô chính phủ, không có luật lệ gì cả, mấy cái ao đẹp là thế bây giờ hết nhẵn, mưa cái là ngập ráo cả trong làng.
          - Nước có chỗ nào chứa đâu mà nó chẳng ngập. Nhà anh có mấy con gà hôm nọ mới mưa một tí, nửa đêm vợ anh phải dậy cho chúng đi chạy lụt đây.
          - Lại còn chuyện như thế này nữa, bác tính, mỗi nhà một miếng chẳng ai giống ai, đến nỗi bây giờ nhiều nhà chận chân được miếng nằm trong muốn đi lại được chỉ có cách là mua trực thăng mà bay ra, bay vào.
          Đang cầm chén trà trên tay, Dậu vội vàng đặt ngày chén xuống. tay kia bịt mồm để cho nước không phụt từ trong mồm ra. vì nghe Khuông kể đi bằng trực thăng ra mà không nhịn được cười. Nhìn thấy vậy Khuông cũng cười ngặt nghẽo. nhuốt vội ngụm nước trong mồm, Dậu vừa cười vừa nói:
          - Chú làm anh tí chết nghẹn vì sặc. Anh cũng nghe nói nhưng không nghĩ nó lại bát nháo như vậy.
          - Nghe đâu hôm trước nhà bác có xô xát gì với bác Tí phải không? Khuông hỏi.
          - À có gì đâu chẳng là hiểu lầm ấy mà.
          Nói đến đây Dậu lại chầm ngâm suy nghĩ, Tí là em ruột của Dậu. Nhà Dậu có ba anh em trai, anh cả đi bộ đội hy sinh ở mặt trận phía Nam. Bố mất từ lâu, còn bà mẹ già năm nay ngoài tám mươi bị tai biến mạch máu não nằm ở giường, phải có người nâng đỡ thường xuyên. Thế mà cái thằng em mất dạy ấy không ỏ ê gì tới mẹ, suốt ngày lông bông, tuy có hai con rồi, tuổi gần năm mươi mà như trẻ ranh ấy. Vì nhà liệt sỹ được xã chuyển đổi cho diện trồng rau thành thổ cư cũng được hai miếng mặt đường liền nhau. Mấy năm gần đây giá đất tự nhiên sốt sình sịch, thành thử tấc đất tấc vàng. Hai anh em được bố mẹ chia cho mỗi người một mảnh. Không hiểu sao, Tí phù phép thế nào miếng đất của Tí lại rộng hơn của Dậu hai mươi phân mặt đường. Nghĩ đến đây mà Dậu tức điên cả người. Cái thằng vô ơn bạc nghĩa, mình lo cho nó từ a đến z mà bây giờ nó trả ơn mình thế này đây. Mẹ nằm đấy một tay mình phải chăm sóc. Nó thì cờ bạc, trai gái suốt ngày, là gánh nợ của vợ con và gia đình. Bỗng ngoài ngõ có tiếng kêu thất thanh:
          - Ới!... ông ơi!... là ông ơi!..
          Dậu vội giật mình, Khuông cũng nhổm dậy hỏi:
          - Có việc gì mà hệ trọng vậy bác?
          - Ông ra xem thằng em ông nó đánh con ông vỡ cả đầu đây này.
          Vợ Dậu chỉ kịp quẳng chiếc xe đạp cà tàng xuống góc sân, thì bị Dậu sốt ruột hỏi dồn:
          - Nhưng mà sao?
          - Chẳng hiểu sao cu Hiếu nhà mình đang trông thợ ở ngoài ấy, lời qua tiếng lại thế nào mà hai chú choảng nhau. Cu Hiếu đầu đầy máu kia kìa.
          Dậu vội vơ cái áo cộc khoác vào người rồi cả ba cùng chạy ra ngoài ngõ…   

2/11/2012
Phó Mộc

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

CHUÔNG CHÙA CẢM ỨNG - NGHĨA LẬP



CHUÔNG CHÙA CẢM ỨNG – NGHĨA LẬP
- Liên đại: Minh mạng thất niên, thập nhất nguyệt, thập cửu nhật (19/11/1826)
- Trọng lượng: 500kg
- Kích thước: Cao khoảng 1,1m đường kính khoảng 0,70m
Phiên âm phần chữ trên ô chữ “Ứng”
(Mặt ngoài chông chia làm 4 khoang, mỗi khoang phía trên ứng với một chữ đại tự: CẢM, ỨNG, TỰ, CHUNG. Dưới khắc chữ theo nội dung; bài minh, người công đức…)

Thủ tri sự thượng thượng lão Nguyễn Đình Chu thứ thê hiệu diệu tháp Nguyễn Thị Lãng Cai hợp1 Nguyễn Đình Bàn thứ thê nguyễn Thị Huỳnh
Cai hợp Nguyễn Hữu Huy thứ thê Đàm Thị Bách, Nguyễn Hữu Thanh thê Nguyễn Thị Miện, xã nhiêu2 Nguyễn Quang Đàm thê Đàm Thị Hồ
Nhiêu nam Nguyễn Duy Tích thứ thê Nguyễn Thị Hấn, Nguyễn Đình Dăng thê Nguyễn Thị Quả, nhiêu nam Nguyễn Đồ Kiên thê Phạm Thị Phụng
Viên ba dĩ hạ
Quan viên3 tử Nguyễn Thế Nhân thê Phan Thị Lễ hưng công lục quán bản xã tái bản y viên tiên toàn bỉ minh y ka lễ. Thần Phật (kì) lục (phộc)
Quan viên tử Nguyễn Thế Phương thê Nguyễn Thị Đôi, chưởng lễ tư văn Nguyễn Thế Khản thê Nguyễn Thị Tú
Xã nhiêu Nguyễn Đằng (Lang?) thê Phan Thị Loan, xã nhiêu Nguyễn Hữu Giả thê Nguyễn Thị Dụng, xã nhiêu Nguyễn Đằng Nghi thê Nguyễn Thị Phức
Xã nhiêu Nguyễn Danh Tuân thê Nguyễn Thị La, xã nhiêu Nguyễn Hữu Vượng thê Đàm Thị Tiểu, Hương trưởng  Phù Văn Cừ thê Nguyễn Thị Đầu, tín sá Nguyễn Thị Nhị
Nhất hưng công nhị quán hương lão dĩ hạ  
Xã trưởng4 thượng lão Nguyễn Đức Đam thê Nguyễn Thị Huy, Cai hợp Nguyễn Huy Vịnh thê Nguyễn Thị Văn, Nguyễn Hữu Chí thê Nguyễn Thị (Cự?), Nguyễn Hữu Duệ thê nguyễn Thị Cổn
Viên ba dĩ hạ
Nguyễn Hữu An thê Nguyễn Thị Giai, Cung viên tử Nguyễn Hữu Thể thê Nguyễn Thị Đoan, Tấn xã Nguyễn Thế (Hương?) thê Nguyễn Thị Thám, xã nhiêu Nguyễn Đình Hưng thê Nguyễn Thị Chiến
 Thư sử5 Nguyễn Văn Giám thê Nguyễn Thị Khảo, xã nhiêu Phù Hữu Pháp thê Nguyễn Thị Tổ, xã nhiêu Nguyễn Hữu Phương thê Nguyễn Thị Nhĩ, xã tấn Ngô Đông (…?) thê Nguyễn Thị Triêu.
Xã trưởng Nguyễn Thế Nho thê Nguyễn Thị Việt, hương trưởng6Phù Trọng Xuân thê Nguyễn Thị Thiêu, hương trưởng Phù Hữu Sương thê Nguyễn Thị Đãi, Nguyễn Đình Quán thê Nguyễn Thị Cổn
Thiện nam dĩ hạ
Nguyễn Đình Bát thê Nguyễn Thị Toan, Nguyễn Văn Bình thê Nguyễn Thị (Cổ?), Trần Quốc Đống thê Nguyễn Thị Tố
Nhất hưng công nhất quán hương lão dĩ hạ
Cai hợp Nguyễn Đình Quỳ thê Nguyễn Thị Điệp, Phù Xuân Khải, Nguyễn Đình Miêu, Nguyễn Đức Tạ thứ thê Bạch Thị Nhai   

Nguyễn Thạc Điền
       19/8/2020
Chú thích:
1 - Cai hợp (該合, Timekeeper) là tên gọi của chức Linh đài lang ((靈臺郎, Timekeeper) là chức quan chuyên lo việc liệu đoán thời tiết, khí hậu) trong Chiêm hậu ty thời Nguyễn trước năm Minh Mạng 9 (1829)
2 – Xã nhiêu:Xã hoặc Nhiêu là tên gọi theo từng địa phương, không phải là một chức quan thuộc hệ thống triều đình phong kiến. Đây là quy định của văn hóa làng xưa, khi có tiền mua được chức này mới được khao Quan viên, có vai vế trong làng và không phải đi phu, tạp dịch trong làng.
3 – Quan viên: -Quan lại lớn nhỏ trong xã hội phong kiến.
- Người có địa vị không phải đi phu, tạp dịch trong làng dưới thời Pháp thộc         
4 – Xã trưởng: Lý Trưởng hay Xã Trưởng là chức sắc đứng đầu hội đồng hương chức của một xã hay làng trong thời quân chủ chuyên chế tại Việt Nam. Trên thực tế Lý trưởng là chức quan cùng đinh trong bộ máy chính quyền phong kiến không được bổ nhiệm và hưởng bổng lộc của triều đình, chức vị này được dân làng bầu ra để thay mặt dân làng quản lý việc chung của làng.
5 – Thư sử:
6 – Hương trưởng: Người đứng đầu của làng